Làm sao mọi chúng ta đều là người Tử Tế? Như người Hồng Công.
Mittwoch, 2. August 2017
Vì chuyện chính danh: Dân chủ là gì?
Vì chuyện chính danh: Dân chủ là gì?
Tôi chắc chắn rất ít người hiểu nghĩa chữ dân chủ, kể các các người làm chính trị, tranh đấu chính trị nói tiếng Việt.
Một người được coi là vĩ đại ở Việt Nam cũng không hiểu nên mới sinh ra nước Dân Chủ Việt Nam.
Đã có nhiều lần tôi viết là „Bác“ không hiểu câu nổi tiếng nhất của Napoleon là Tự Do, Bình Đẳng, Huynh đệ. Nay tôi giải thích thêm „Bác“ không hiểu chữ huynh đệ vì nó có liên quan đến chữ Dân chủ và nó ảnh hưởng đến đời sống chính trị trong đảng và ngoài đảng ở trong nước.
Chữ huynh đệ có nghĩa là :đối tất cả mọi người, không phân biệt nguồn gốc, tình trạng.... ta coi họ như anh chị em cùng một cha mẹ.
„Bác“ chỉ biết có đồng đội, đồng đảng, đồng chí, đồng bọn giỏi lắm mà bác tự hào là đồng bào và vẫn có sự phân biệt, người Việt là người sống ở không khí cai trị Việt Nam và Việt kiều. Như vậy mới có chuyện chỉ có người hiện diện mà người ta gọi là các đại biểu mới nằm trong diện bầu bán. Muốn được làm đại biểu trước tiên phải là: đồng đảng hay đồng chí, đồng đội....ngoài ra chẳng ai có giá trị gì hay còn có thể là thù nghịch. Chữ huynh đệ không còn nghĩa mà chỉ có chữ đồng đảng hay tệ hơn nữa là bè đảng ta. Không chấp nhận ai cả ngoài đảng viên là hệ quả.
Trở về hai chữ dân chủ.
Trong buổi diễn thuyết của một giáo sư đã dạy ở miền nam, một nhà dân chủ nổi tiếng, ngồi tù chính trị mấy chục năm, ông ta đi khắp nơi, viết rất nhiều là ở Việt Nam không có dân chủ và đòi hỏi dân chủ cho Việt Nam . Người nghe ông nói ai cũng chấp nhận và thấy cần thiết phải có dân chủ ở Việt Nam. Chắc các nhà dân chủ khác cũng không ai không thống nhất ý kiến.
Một cử tọa đặt câu hỏi cho ông:
Tên nước Việt Nam do cộng sản cai trị có tên là: Viêt Nam dân chủ. Vậy họ nói là nước dân chủ. Tại sao ông nói là không, ông còn đòi hỏi cái dân chủ nào. Một cái dân chủ khác dân chủ Tây Phương ông có biết không.
Diễn giả bị lâm vào thế bàng hoàng vì chẳng khác một người bán hàng phát hiện đang có một mặt hàng khác mà mình không biết nó đã ở trên thị trường.
Người đặt câu hỏi lại nói tiếp: Đó là dân chủ tập trung mà cộng sản dùng. Chắc ông không nghe và không biết tới.
Buổi họp chấm dứt và không có aí có một thái độ cầu thị. Họ giử ấn tượng Cộng sản là không dân chủ, thảm họa cho dân Việt, không dân chủ có nghĩa là độc tài không còn bàn biện gì cả.
Vậy chính danh dân chủ là gì?
Chữ dân chủ mà ta dùng không phải là chữ tây phương nói là Demokratie đâu. Người ta dịch sai chữ này và lại còn dùng sai chữ hay cố ý cưỡng ép nó với nghĩa khác. Demokratie không thể dịch dễ dàng là dân chủ, dịch bừa.
Demokatie là tiếng La Tinh gồm 2 phần: Demo và Kratie ghép lại.
Chữ Demo là chữ chính, người ta dùng với nghĩa là bày tỏ, bày ra, phát biểu ra như chữ Demotration có nghĩa là biểu tình ….
Chữ kratie là chữ phụ nó có nghĩa là duy theo, như là, … khi người ta dùng nó trong chữ burokratie thì nó có nghia là cứ theo hồ sơ mà làm. Chữ technokratie là chỉ dùng kỹ thuật để tìm lời giải.
Một người trí thức ở Âu Châu thì kho Từ vựng nguồn gốc La tinh của họ lớn và họ nói rất chính xác. Một nhà khoa học nên biết tiếng La tinh. Ở Việt Nam đã có các trường La có nghĩa là La tinh từ khi đạo công giáo vào Việt Nam. Tiếng La tinh là tiếng mẹ của các tiếng khác, biết tiếng La tinh có thể học một biết 10.
Vậy chữ Demokratie là: cứ duy theo sự trình bày, bày hàng, lập luận, phát biểu một cách công khai mà đánh giá và cho giá trị hay xa hơn mà tuyển chọn. Có thể cho nghĩa „đem ra công luận.
Xa hơn, vì trong xã hội mở nên nó có nghĩa là trình bày trước đám đông hay một nơi rộng lớn là nghị trường. Và Demokratie áp dụng cho mọi người, ai cũng được nói, phát biểu và nghe, đánh giá người nói.
Dân chủ không phải dân làm chủ đâu. Như vậy là vô nghĩa. Chỉ có người mới là chủ được những gì do người làm ra, nghĩ ra. Dân chỉ là một khái niện phi vật chất thì nó làm sao làm chủ được. Dân chủ kiểu này là tà biện.
Nếu nói dân là tất cả mọi người lại còn sai hơn nữa. Ai cũng làm chủ thì mọi người phải cùng có quyết định vật mình làm chủ không bỏ xót ai. Quyền làm chủ không bao giờ mất đi khi không có chuyện sang, nhượng ,bán, cho, và chết không thừa kế. Không có một phát quyết tòa án nào có thể xóa quyền làm chủ. Không thể nói sử dụng không hợp lý để xóa bỏ quyền làm chủ vì theo chỉ tiêu nào?
Dân chủ của Việt Nam là tà biện để tước đoạt mọi đất đai trên nước Việt Nam và người ta phải dùng phương pháp „lách dân chủ“ đó là lấy đất phải cưỡng chế.Dân làm chủ chỉ là tình trạng tạm bợ khi chưa bị cưỡng chế. Chỉ có thế tôi.
Dân chủ cũng áp dụng để chọn người. Ở Tây Phương người muốn được chọn chủ động trình bày trước công luận sự thích hợp với vị trí mình muốn làm việc, demokratie. Ở Việt Nam việc chọn người là việc nội bộ, trong vòng 4 bức tường. Họ được đề cử và chỉ căn cứ vào quá khứ, thật hay giả tạo tức là lòng tin hay bị lừa có ấn tượng tốt, thành tích giả tạo. Làm sao được làm đại biểu là vấn đề đầu tiên. Phải lọt qua của ải giai cấp. Nhưng thật sự là bần cố nông thì làm gì có kỹ năng sống của người dân bình thường. Giá trị của xã hội là Tự Do Bình đẳng Huynh đệ đến người lập chế độ cũng i tờ.
Kết luận: tôi yêu Việt Nam dù cho nó có khó khăn, khó có lời giải.
Đoàn Văn, Hội Nhân Xã Việt Nam
v_doan_vn@yahoo.de
“…Vào Nam tôi mới hiểu rằng: chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người… Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ”. Xin mượn lời phát biểu của nhà văn Dương Thu Hương để chấm dứt bài viết này !.
Abonnieren
Posts (Atom)